Xào xạc — xào xạc — xào xạc...
Chiếc ô giấy đỏ thắm khẽ xoay tròn không một tiếng động giữa mịt mù khói bụi. Nhìn bóng dáng Trào dần tiến về phía Ninh Như Ngọc vừa rơi xuống, tim nhóm Loan Mai đều như thót lên tận cổ họng.
Bọn họ giãy giụa muốn đứng dậy, nhưng vết thương trên người thực sự quá nặng. Mạt Giác cắn chặt răng, ôm lấy tia hy vọng mỏng manh cuối cùng, gào lên với cái bóng đen đang chầm chậm bước tới:
"Tiểu sư đệ!! Tỉnh lại đi!!!"




